Ông bố trẻ kể lại một lô trải nghiệm hài hước khi đưa vợ đi đẻ khiến chị em cười ngất ngây

Thảo luận trong 'Sinh đẻ' bắt đầu bởi Panda, 10/4/19.

Tags:
  1. Panda
    Không rõ các ông bố khác thì thế nào, chứ ông bố này thì đưa vợ đi đẻ như đánh trận, tả cảnh "chiến đấu" cùng bà bầu cổ quái phương nào chứ chẳng phải vợ mình nữa (!)
    "Lần đầu làm bố, lần đầu cùng vợ vượt cạn, có lẽ không một từ ngữ nào trong từ điển Việt Nam có thể diễn tả hết sự hồi hộp thêm chút lo lắng, rồi cảm giác mong ngóng khi vợ vào phòng đẻ.

    Mấy tháng đầu thai nghén thì khỏi phải nói, ôi thôi nói trước quên sau, ăn như thuồng luồng. Công việc hàng ngày là nghĩ ra cái gì đấy thèm để ăn cho ngon miệng, hôm nào ả thèm ăn mà không biết thèm cái gì thì cứ đi ra đi vào, đứng lên ngồi xuống, chép miệng thở dài... Có hôm đang ngủ nửa đêm đi tiểu xong bảo em thèm dưa hấu, hôm thì thèm nước mía, nửa đêm bói ở đâu ra, đồ trong tủ nhất quyết không ăn vì "không thèm", đang mùa đông đi thèm mận mùa hè...

    [​IMG]
    Vẫn là vợ thôi nhưng dáng vợ lúc chưa cưới với lúc sắp lên bàn đẻ ôi sao mà khác nhau thế.

    Đêm đang làm việc cũng phải bỏ đấy lên cho mẹ con nó gác chân, nó ngủ xong mới xuống làm tiếp, bảo ngủ trước đi thì: Con nó phải gác nó mới ngủ được - vâng ừ thì con nó gác.

    Lần đầu đi siêu âm biết là con gái vợ em nó mừng ra mặt luôn ạ, lúc nào cũng xem váy áo, lưu đầy ảnh về điện thoại làm như kiểu đẻ xong con nó lớn như 3-4 tuổi ngay được.

    Xong rồi đến khâu đặt tên, chắc vợ em nó trằn trọc đến nửa tháng để nghĩ tên cho con, nào là Hà My, Ngọc Anh, Ngọc Linh, vân vân và mây mây... Hết vụ tên chính thì đến tên ở nhà, chả hiểu sao ả lại muốn đặt tên con là Xoài với cả Ổi??? Một quả ăn nhiều thì chua, còn một quả ăn nhiều thì táo bón. Cuối cùng tên con do em đặt hết, em bảo đứa sau bả muốn đặt gì thì đặt, bả tức lắm mà cũng phải chịu.

    Mang thai sang tuần 40 mà mãi chưa thấy đẻ. Sốt ruột ông bà bảo lên ngay viện khám, tuần thứ 40 người ta sắp đẻ thì chân tay phù ra, đi lại ì ạch nhưng không, vợ em thì khác các bác ạ. Lên đến viện cứ 1 mình đi phăng phăng từ phòng siêu âm lên phòng khám, gặp ai cũng cười như quen từ kiếp trước, chả khiến ai dìu, đi đến đâu ai cũng nhìn, bảo sắp đẻ chả ai tin.

    [​IMG]
    Vợ xinh xắn đáng yêu ngày nào nay đã thành bà đẻ trầm tư.

    Thăm khám xong xuôi bác sĩ phán nhập viện. Nhận phòng xong xuôi chắc 10h sáng, lúc này chưa đau gì, cuộc đời vẫn còn đẹp lắm. Đến tầm chiều mới kêu đau lưng, lẩm nhẩm đau bụng, nằm thì khó chịu, đi lại nhiều bác sĩ bảo không tốt mặt lúc này mới chuyển sắc, thấy nhăn nhó kêu: Sao em thấy đau như đau ị. Bố tiên sư người ta bảo đau đẻ rụng rời chân tay mà ả ta bảo như đau ị!

    Ngày đầu mới lên viện thì còn yêu đời: Mai là mùng mấy âm chồng nhể? - Mai mùng 1 âm má. Không được, con gái đẻ mùng 1 với rằm đanh đá lắm, không đẻ hôm nay đâu (chị nào đẻ mùng 1 cả rằm thì bỏ qua cho em). Tối đến bụng lẩm nhẩm đau, khó chịu ả ta hò lên: Thôi... Hôm nay đẻ luôn cũng được, mùng 1 cũng được, khó chịu quá!

    Đến hôm sau bác sĩ vẫn bảo ăn no ngủ kĩ quá, chưa sinh đâu, nhìn mặt ả nhăn nhó ôm cái bụng rạn như quả mít mà thương. Cơm thì chả ăn được mấy, em mua hoa quả rồi bao nhiêu đồ ăn vặt mà lúc này thì đồ ăn chẳng có ý nghĩa gì. Chả biết nghe ai xui đi lại sẽ nhanh đau hơn mà dễ đẻ, thế là ả lôi tay em dắt đi 3 vòng quanh vườn hoa bệnh viện, em hỏi thấy gì không ả bảo em thấy hơi mỏi chân. Đến ngày thứ 3 ngủ dậy vẫn không thấy đau đớn gì, ăn ngủ như thường, ơ kìa? Quá ngày dự sinh 4 hôm rồi, nội ngoại ai cũng sốt ruột. Bà ngoại bảo nó lì giống hệt con mẹ nó (vâng, công nhận mẹ nói chuẩn).

    [​IMG]
    Bầu nhưng vợ em vẫn ngầu lắm!

    Bàn bạc nhau 1 lúc xong quyết định chuyển tuyến lên tỉnh, ai cũng sốt ruột muốn đi luôn mà ả còn bảo thôi về ăn cơm để con đi gội đầu đã. Chiều lên tỉnh lại thăm khám - siêu âm. lại nhập viện, xong xuôi được phát cho bộ váy đẻ, thay quả váy xong em nhìn mà không nhịn được cười, người cao được mét rưỡi mà cái váy phải dài đến 2m! Lúc này mặt vẫn tươi tỉnh cười hô hố .

    Đến phòng đỡ đẻ người nhà không được vào, nhìn vợ bơi trong quả váy đẻ màu xanh ôm bụng đi mà thương quặn ruột các bác ạ, 1 mình đi vào đẻ đau đớn như nào cũng chả ai biết. Cả nhà ở ngoài sốt ruột đứng ngồi không yên. Em hồi hộp nhìn mấy bà đau đẻ đang vịn vào tường vào ghế lê từng bước, mặt nhăn như khỉ ăn gừng mà thương vợ.

    Biết vợ sinh khó mà phải ngồi ngoài chờ gần 12 tiếng đồng hồ, ruột nóng như lửa đốt, thấp thỏm vừa hồi hộp vừa lo. 4h sáng hôm sau có con bé vào sinh cùng vợ, ra ngoài lấy nước mẹ mới hỏi con gái cô ở trong đấy sao rồi cháu. Bé đó bảo ôi chị ấy khó sinh, chị ấy yếu lắm chả còn sức rặn, thôi nghe đến đây người em như vỡ vụn các bác ạ, cảm giác như người ta thả cái bánh quy từ bầu khí quyển rơi xuống đất vậy. Người lạnh toát cứ tưởng tượng mà thương ả đang nằm trong kia. Thời gian trôi qua căng thẳng như lúc bé đánh lô đợi quay xổ số vậy, bố tiên sư.

    [​IMG]
    Vẫn cái dáng nữ anh hùng hào khí ngút trời, nhưng bên phải là chắp tay chờ cơn đau đẻ đến.

    Cuối cùng phép màu cũng đến, bằng nghị lực của người mẹ, 6h15 con em chào đời, vâng một bé gái 3,6kg chân dài và nữ tính như bố, xinh nhất tổ dân phố. Cái mồm mếu giống hệt mẹ nó lúc ăn vạ em, ghét lắm. Nhìn con đáng yêu bao nhiêu thì thương vợ bấy nhiêu, lúc nào cũng nhe nhe cười cười giờ nằm mềm nhũn như sợi bún. Cố lên vợ Lùn, 12 tiếng vượt cạn còn bơi được nói gì đến dăm ba cái mệt vặt vãnh này đúng không. Cứ nhìn con, ngắm chồng là hết đau, hết mệt (bác sĩ bảo thế).


    Xong xuôi mọi thứ, mở điện thoại xem lại mấy tấm ảnh của vợ trước khi bầu mới thấy phụ nữ mang bầu người ta vất vả, hi sinh thế nào, mặc dù vợ em không bị phù chân tay như người ta nhưng da cũng sạm đi, các ngấn cổ đen sì như mười năm không tắm.

    Có mấy tấm ảnh vợ em before & after đây, càng xem càng buồn cười".

    Bài viết khá dài nhưng hàng chục nghìn thành viên mạng đọc không sót chữ nào, Một phần vì văn phong tác giả viết quá "bựa", phần khác là bởi sự chân thực đúng đến mức ai từng trải qua cảnh đi đẻ đều hiểu được hết.

    Nhất là với các ông chồng, nghe câu chuyện trên có vẻ hài hước đấy, nhưng ẩn sau đó là tiếng thở dài thương vợ khi nghĩ đến cảnh người phụ nữ mình yêu thương phải trải qua biết bao đau đớn khổ sở, còn cả những hiểm nguy trong giây phút em bé chào đời. Có thể một vài người cho rằng hành trình chăm vợ bầu vợ đẻ ở trên chỉ mang tính chất giải trí, trên đời này còn hàng triệu người chồng khác cũng từng chăm vợ giống thế, có gì ghê gớm đâu mà phải kể ra như kiểu siêu anh hùng giải cứu thế giới? Tuy nhiên, tấm lòng mà ông bố trẻ dành cho vợ con là thật, kỉ niệm để đời cùng vợ vượt cạn là thật, những bài học thấm thía, những điều ngộ ra sau khi vợ sinh con cũng là thật.

    Ông bố ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều khi sát cánh bên vợ cùng trải qua giờ phút đáng nhớ trong cuộc đời, thế còn các anh chồng khác thì sao?

     
    #1
    Panda

    Panda Thành viên mới

    Tags:

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này